Có một quy tắc tiếng Đức mà sách vỡ lòng ít khi nói rõ, nhưng nó chi phối cách đọc hàng nghìn từ: phụ âm hữu thanh đứng cuối âm tiết thì đọc thành phụ âm vô thanh tương ứng. Biết quy tắc này thì hết ngạc nhiên vì sao chữ viết một đằng nghe một nẻo.
- Phụ âm b d g ở cuối âm tiết đọc thành p t k
- Đuôi er đọc gần như một nguyên âm, không có âm r rõ ràng
- Chữ e ở đuôi từ đọc nhẹ, không rõ như e đầu từ
- Phần này làm giọng nghe liền mạch thay vì rời rạc từng chữ
Quy tắc cần nắm
Ba quy tắc. Một, phụ âm hữu thanh ở cuối âm tiết hoá vô thanh, nên cùng một chữ đọc khác nhau tuỳ nó nằm giữa hay cuối từ. Hai, âm R ở cuối âm tiết không phát ra như phụ âm mà biến thành một nguyên âm mờ. Ba, chữ e ở các đuôi từ đọc rất nhẹ, gần như một âm trung tính. Nắm quy tắc rồi thì không cần nhớ từng trường hợp, chỉ cần nhận ra dạng và áp dụng. Phần lớn người học vấp ở đây không phải vì khó mà vì chưa ai chỉ ra rằng có quy tắc.
Vì sao người Việt hay bỏ qua
Người Việt bỏ qua vì tiếng Việt không có hiện tượng này: chữ nào đọc chữ đó, vị trí trong từ không làm đổi âm. Thói quen đó khiến người học đọc rõ b, d, g ở cuối từ, và tuy vẫn hiểu được nhưng nghe lộ ngay là người nước ngoài. Thói quen từ tiếng mẹ đẻ mạnh hơn ta tưởng: nó chi phối cả những chỗ mình đang cố ý chú ý, chứ không chỉ những chỗ nói nhanh vô thức.
Tập theo trình tự nào
Bắt đầu bằng cặp đối chiếu: một từ có phụ âm ở cuối và một từ cùng gốc nhưng thêm đuôi, đọc liền hai từ để thấy rõ chữ đó đổi âm. Sau đó tập đuôi er trong các từ thông dụng. Cuối cùng mới tới các đuôi ít gặp hơn. Trình tự này đi từ chỗ dễ kiểm chứng tới chỗ khó, để mỗi bước đều có thể tự xác nhận là mình làm đúng trước khi sang bước sau.
Sai lầm thường gặp
- Đọc rõ b, d, g ở cuối từ như trong tiếng Anh — tiếng Đức hoá vô thanh, còn tiếng Anh thì không
- Đọc rõ chữ r trong đuôi er — nghe rất cứng và là dấu hiệu người mới học
- Nói chậm quá mức để cố phát âm chuẩn từng chữ — nói chậm làm mất luôn phần nối, thành ra chuẩn từng chữ mà cả câu vẫn sai
Câu hỏi thường gặp
Không hoá vô thanh thì người Đức có hiểu không?
Vẫn hiểu vì tiếng Đức không có cặp từ nào phân biệt chỉ bằng chỗ này. Nhưng đây là quy tắc rất đều đặn và không có ngoại lệ, nên sửa một lần là áp được cho cả nghìn từ — hiếm có chỗ nào công ít mà lợi nhiều như vậy.
Nói rời từng chữ có sai không?
Không sai về ngữ pháp, nhưng nghe rất lạ và làm người nghe phải căng tai hơn. Nó giống như đọc một câu tiếng Việt mà tách rời từng tiếng — vẫn hiểu, nhưng mệt.
Luyện phần này bằng cách nào nhanh nhất?
Chọn năm câu ngắn dùng hằng ngày, nghe mẫu và lặp lại tới khi phát ra được liền một hơi. Năm câu làm thật kỹ có ích hơn năm mươi câu đọc lướt.
Người bản xứ có nói đủ mọi quy tắc này không?
Trong lời nói nhanh thì họ rút gọn nhiều hơn cả sách dạy. Nhưng người học nên đi từ dạng chuẩn trước, vì hiểu dạng chuẩn rồi mới nhận ra được các dạng rút gọn khi nghe.