Mô-đun nói của Goethe có một điểm rất riêng: bạn thi cùng một thí sinh khác chứ không thi một mình. Hai người đối thoại với nhau dưới sự quan sát của giám khảo, và điều đó vừa là lợi thế vừa là rủi ro.
- Thi cặp đôi với một thí sinh khác, không thi một mình
- Gồm giới thiệu, trình bày, và cùng lên kế hoạch
- Điểm chấm riêng từng người, không chấm chung cặp
- Nói trôi và tự sửa được ăn điểm hơn nói chậm mà không lỗi nào
Phần nói diễn ra thế nào
Hai thí sinh vào cùng lúc. Phần đầu thường là giới thiệu bản thân và hỏi đáp lẫn nhau. Phần hai mỗi người trình bày một chủ đề rồi người kia đặt câu hỏi. Phần ba hai người cùng thảo luận để lên một kế hoạch chung, ví dụ tổ chức một sự kiện. Biết trước hình thức giúp giảm phần lớn căng thẳng, vì phần lớn nỗi lo trước buổi thi nói đến từ chỗ không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Chuẩn bị cho các chủ đề hay gặp
Các chủ đề hay gặp gồm đời sống hằng ngày, công việc, du lịch, sức khoẻ, môi trường và các tình huống tổ chức sự kiện. Với phần cùng lên kế hoạch thì quan trọng nhất là bộ mẫu câu đề xuất, đồng ý và phản đối lịch sự. Chuẩn bị không có nghĩa là học thuộc bài nói sẵn, mà là có sẵn vốn từ và vài ý cho mỗi mảng chủ đề để không phải nghĩ từ con số không.
Khi bí giữa chừng
Nếu bạn cùng cặp bí hoặc nói quá ít, hãy chủ động đặt câu hỏi cho họ. Việc này vừa cứu cuộc đối thoại vừa chứng minh khả năng dẫn dắt của chính bạn. Vì điểm chấm riêng từng người nên chủ động luôn có lợi, không có chuyện bị trừ vì nói nhiều hơn. Việc có sẵn vài câu nối để câu giờ là kỹ năng riêng, và nó cứu điểm nhiều hơn người ta tưởng vì im lặng kéo dài bị đánh giá nặng hơn một câu vụng.
Sai lầm thường gặp
- Nói một mình liên tục không để bạn cùng cặp tham gia — tiêu chí có mục tương tác nên độc thoại cũng bị trừ
- Học thuộc lòng bài nói mẫu — người chấm nhận ra ngay và trả lời lệch đề là mất điểm nặng
- Im lặng khi bí thay vì nói một câu nối để lấy thời gian nghĩ
Câu hỏi thường gặp
Bạn cùng cặp kém thì mình có bị ảnh hưởng không?
Điểm chấm riêng từng người nên không bị kéo xuống theo. Nhưng cuộc đối thoại sẽ khó hơn, và cách xử lý tốt nhất là chủ động đặt câu hỏi để giữ mạch. Giám khảo nhìn thấy điều đó và nó thường được đánh giá tích cực.
Phát âm chưa chuẩn có bị trừ nhiều không?
Bị trừ nếu tới mức người nghe phải đoán, còn giọng lơ lớ mà hiểu được thì ảnh hưởng ít. Tiêu chí thường đo mức độ dễ hiểu chứ không đo độ giống người bản xứ.
Có nên nói nhanh cho giống người bản xứ không?
Không. Nói vừa phải, rõ ràng, có ngắt nghỉ hợp lý được đánh giá cao hơn nói nhanh mà vấp. Tốc độ không phải tiêu chí chấm.
Nếu nghe không rõ câu hỏi thì làm gì?
Hỏi lại một cách lịch sự. Việc hỏi lại đúng cách thường không bị trừ điểm và còn tốt hơn nhiều so với trả lời lệch câu hỏi.